Thứ 2, 10/05/0/2010
Chào mừng các bạn đến với website Mạc Tộc Việt Nam
THƠ DỰ THI 2012-2013

 

Chùm thơ dự thi thứ 5

“HƯỚNG VỀ NGUỒN CỘI”

 của

NGUYỄN NGỌC HƯNG

 

 

LẮC LƠ MIỀN XA NHỚ

 

Đó là một biêng biếc xứ đồng lọt thỏm giữa lòng thung lũng trung du

Đêm cộng hưởng tiếng ễnh ương kêu váng đầu váng óc

Nghèn nghẹt mưa như trẻ sơ sinh vừa vỡ bọc

Tôi oe oe trong nước mắt mẹ tôi cười

 

Lăn lật bò lê lẫm chẫm lớn lên cùng bụi đất nắng trời

Túc tắc nhặt thưa với tím hồng mưa xoan mưa gạo

Những loài hoa dân dã thân thương như tấm lòng thơm thảo

Cùng mẹ giăng gió đội mưa rì tắc trâu cày tôi bắt ếch xỏ xâu

 

Từ ra khỏi cổng làng xa ruộng cạn đồng sâu

Tôi thành kẻ vong phụ nghĩa tình không cố ý

Thăm thẳm cõi người hút cạn khô đến tận cùng ruột gan xương tủy

Mỗi độ khát mưa thêm một ray rứt đớn đau mình biệt xứ mưa rồi

 

Ơi giếng nước bờ ao con sông quê đầy cạn lở bồi

Ổ chó ổ gà những lối dọc đường ngang mưa bùn nắng bụi

Sống như chết mẹ tôi vẫn nhen bếp che đèn sớm hôm lầm lũi

Chép miệng trông trời trông đất trông mây

 

Mưa vạn đời vẫn tinh nghịch dỗi hờn chớp mắt thơ ngây

Bất chấp tháng ngày lưu dấu vết bể dâu trên mặt người loang lổ

Cho dẫu âm vang làng không dữ dội bằng âm vang phố

Mỗi ào ạt vãi rơi nghìn dư ba tí tách vọng về

 

Không lạnh lẽo tình duyên không bỏng rát hẹn thề

Sao thấm niềm viễn xứ tha hương lặng lẽ đi về lắc lơ miền xa nhớ

Cuộn mình trong mưa lắng nghe phập phồng bong bóng vỡ

Rụng xuống đáy lòng muôn hạt lửa hạt băng

 

 

 

NƯỚC ƠI!

 

 

Là thể lỏng nên nước không định dạng

Ở bầu thì tròn ở ống thì dài

Lạch khe nhỏ suối sông rồi biển lớn

Trôi chảy ngưng đọng ngấm vào mọi ngõ ngách hôm mai

 

Ơi xứ sở sinh thành nơi cuối sông đầu sóng

Tạo hóa thương người cho nước chuyển phù sa

Mỗi năm mỗi nở nang mỗi năm mỗi nhoài ra phía biển

Vạn thuở dưỡng nuôi phương trưởng một sơn hà

 

Nước từ đất lên nước trên trời xuống

Lặng lẽ nhập vào xuất ra sinh động hóa thân ôm ấp cả đất trời

Từ mây bạc Trường Sơn đến ba ngàn mắt xanh hải đảo

Chẳng nơi nào không có nước hà hơi

 

Cơm ở ruộng cá ở sông muối mặn nồng ở biển Đông biển Bắc

Đâu chờ lễ năm mới hạ điền dân lúa nước mới cầu mưa

Con cóc nghiến răng cái vạc cái cò quấn quýt cùng các loài thủy sinh thủy tộc

Bì bõm trâu trước người sau hôm sớm cày bừa

 

Mềm mại ôn nhu luôn là thế nước chảy về chỗ trũng

Dạy cách sẻ chia cách sống đẹp cho người

Biết dịu dàng nâng đỡ yêu thương biết giận dữ nhấn chìm công phá

Lúc mơ mộng sông Cầu gieo thơ vãi phú khi cuộn sóng Bạch Đằng phủ quân giặc chết tươi

 

Muốn sạch thì rửa nước trong, nước nhiễm bẩn phun máu hồng ra rửa

Từ một bọc văn vắt nước nguồn Mẹ sinh hạ trăm con

Theo mạch nước trăm con tỏa khắp vùng linh thổ

Vượng Rồng Tiên chín mươi triệu sống còn

 

Vì biển đảo yêu thương chúng ta sẵn sàng xả thân ăn miếng trả đòn

Sao nỡ đang tay tru núi lục sông trảm rừng- xanh- giữ- nước

Cát hóa đất đai sa mạc hóa người, ơi miền xuôi mạn ngược

Siêu lực nào nào đỡ Nước Việt ta lên?

 

 

 

CỔNG LÀNG XƯA

 

Xanh rêu tay vịn cổng làng

Tóc chiều mây trắng mênh mang lưng trời

Nỗi gì sâu thế, mẹ ơi

Mà hun hút ngõ quê vời vợi xưa

 

Bao mùa vương gió nắng mưa

Con đi qua những lọc lừa thế gian

Còn trong veo mắt giếng làng

Giọng cười ai vỡ giòn tan trăng rằm

 

Vẫn xanh biếc bãi dâu tằm

Vẫn màu râm bụt quanh năm đỏ rào

Con chuồn ớt đậu cọc ao

Vẫn như hôm nảo hôm nào đợi con?

 

Qua sương già lại nắng non

Run run gậy trúc khua mòn lối rêu

Hoàng hôn loang lổ mái lều

Tắc kè kêu tắc kè kêu tắc kè…

 

Ngày đi hoa phượng đỏ hè

Buổi về hơi gió thu se lá vàng

Ngẩn trời mây trắng mênh mang

Làng xưa lên phố - cổng làng xưa đâu?

 

 

TIA CHỚP TỪ GIẤC MƠ

 

 

Loằng ngoằng tay cỏ xanh

Ôm ấp mặt đất nâu lỗ chỗ

Mộng mỵ dấu chân mơ ngược phố

Rưng rưng về trước cổng làng

Cùng chiếc lá vàng chơi ván đáo dở dang

Mở rộng rào tre vốn đã lưa thưa khép hờ năm tháng

Sờ sẫm vách đá ong tìm vết mưa nắng rạn

Nhặt hòn bi ve vật vạ bên đường…

 

Gió hoang lung chợt sững lại góc vườn

Núm ruột ngày xưa đã mọc lên thành đụn mối

Xao xác rơi từ những tầng mây nổi

Mảnh hồn ai

U uất gọi chiều

 

Đâu rồi bóng dáng thương yêu

Ráng như máu đỏ ra từ tiếng cuốc

Dải tang trắng

Cành cây xanh rút ruột

Đắng mắt người rin rín giọt hoàng hôn

 

Chẳng ai dại khờ đem kỷ niệm đi chôn

Chỉ vô ý bụi thời gian vùi lấp

Lập lòe ký ức ma trơi

Nguồn sáng vỡ đâu dễ gì huân tập

Dế giun nào bốc mộ thời gian?

 

Làm sao gỡ nổi giấc mơ làng

Đêm mười ngón gai tre cào nát ngực

Văng vẳng mơ hồ tiếng chuông hư thực

Có rồi không

Tia chớp lóe ngang trời…

 

 

HÃY YÊN LÒNG, MIỀN TRUNG ƠI! 

 

Ơi những đứa con của mẹ Âu Cơ

Từ thuở khai thiên lên rừng xuống biển

 Đất nước nở ra trăm người trăm tiếng

Trăm xứ trăm miền vẫn một quê hương!

 

Không cách ngăn nào ngăn cách nổi tình thương

Như máu chảy về tim, như sông tìm ra bể

Cơn hồng thủy dữ muôn lần hơn thế

Miền Trung ơi, cả nước vẫn bên Người

 

Nhóm lửa tin yêu mà thắp nụ cười

Trên nền cũ ta sẽ xây nhà mới

Những đồng lúa lại lên xanh rời rợi

Giàn trái sum suê vui chuyện bí bầu

 

Mọi công trình lũ có thể cuốn trôi

Lũ không thể cuốn tình người ruột thịt

Quả bầu tiên đâu chỉ là cổ tích

Miền Trung ơi, cả nước mãi bên Người!

 

Một cánh bay không nâng nổi mặt trời

Chín mươi triệu cùng chung lòng chung sức

Đầy hơi ấm trái tim trong lồng ngực

Những đàn chim Lạc Việt chở xuân về…

 

 

NGUYỄN NGỌC HƯNG

Đội 10, thị trấn Chợ Chùa

huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi

ĐT: 055.3861.312

Email: nguyenngochung204@gmail.com

Số TK: 0271000707808 – Ngân hàng Vietcombank, Chi nhánh Quảng Ngãi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Các tin đã đưa
Bình luận
 
  Viết bình luận
 
Off Telex VNI VIQR
Họ tên
(*)
Email
(*)  
Địa chỉ
(*)
Nội dung
(*)
Mã xác nhận
(*)
Chú thích
(*) Là các trường bắt buộc
 
Hậu duệ nhà Mạc